Trong một lần được rủ đến nhà họ hàng của người bạn thân, Hương không ngờ trước cái bẫy đã được giăng sẵn của những kẻ buôn người. Lưu lạc 19 năm nơi đất khách quê người, chịu biết bao cay đắng, đã bốn lần cô tìm cách quyên sinh không thành…
Ly nước ngọt tẩm thuốc mê
Sinh ra và lớn lên ở vùng ngoại ô TP Hà Nội, Nguyễn Thị Hương (tên bị hại đã được thay đổi - SN 1975, trú tại quận Long Biên) có một tuổi thơ êm đềm. Bố mẹ Hương đều là công nhân một công ty may của Nhà nước và Hương là chị cả trong gia đình có 4 chị em. Ở độ tuổi trăng rằm (16 tuổi) đầy mộng mơ, Hương rơi vào cái bẫy của bọn buôn người.
Vào một buổi sáng mùa thu năm 1992, Hương được người bạn cùng khu tập thể tên là Thủy rủ đến nhà người thân của Thủy ở thị trấn Như Quỳnh, Hưng Yên chơi. Đến nơi, Hương được người nhà của bạn đón tiếp niềm nở.
Sau những câu hỏi thăm cùng những lời khen “có cánh”, họ mời Hương một cốc nước ngọt. Đang trong cơn khát, Hương vô tư cầm uống một hơi rồi thiếp dần. Đến khi tỉnh dậy, Hương chỉ nghe thấy tiếng quát mắng và những tiếng khóc than, van xin ai oán của những người phụ nữ Việt Nam khác bị đánh đập, ép bán dâm cho khách làng chơi.
Lúc này, Hương mới hiểu rằng, mình đã bị lừa bán sang Trung Quốc. Trước mặt Hương là hai người phụ nữ xa lạ - họ là những kẻ cai quản “động quỷ” có tới hàng chục cô gái đều là người Việt Nam bị lừa bán sang đây.
Hoảng hốt, Hương vùng dậy định bỏ chạy thì một “tú bà” tên Lan chống nạnh đứng chắn ngang cửa cất giọng the thé: “Mày đã được bán cho chúng tao rồi, bây giờ phải “đi khách” thì mới có tiền. Bao giờ thu đủ vốn thì mày muốn làm gì cũng được”.
Quá sốc, cô vùng dậy nhắm hướng cửa chạy đại ra ngoài thì bất ngờ bị bàn tay của một “tú bà” tên Quỳnh giáng thẳng vào mặt. Với cái tát trời giáng, Hương ngã bệt xuống đất. Không dừng lại ở đó, hai “tú bà” thi nhau cầm guốc lao vào đánh, đấm khiến cô chỉ biết khóc lóc van xin. Sau trận đòn chí tử này, Hương được các “tú bà” ngon ngọt dỗ dành bán dâm cho khách, nhưng Hương kiên quyết không chịu làm theo.
“Địa ngục trần gian”
Những ngày tháng tiếp theo Hương bị giam cầm đánh đập dã man khiến cô không chịu nổi đành phải nhận lời “tiếp khách”. Rất may cho Hương một phần do tuổi còn quá trẻ và vóc dáng quá nhỏ nên chẳng khách chơi nào muốn “vui vẻ”.
Không thu được vốn, các “tú bà” quay sang đánh đập, hành hạ Hương đến “thừa sống, thiếu chết”. Biết không thoát khỏi nơi “địa ngục trần gian” này, nuôi hy vọng để có ngày trở về Việt Nam, Hương phải van xin hai mụ “tú bà” này được sống.
Hai “tú bà” ra điều kiện, Hương phải đi “lấy chồng”. Nghĩa là phải chấp nhận làm vợ cho những người đàn ông bản địa. Sau đó, có đến cả chục người đàn ông ở độ tuổi 70-80 đến ngã giá mua nhưng cô không đồng ý. Cho đến khi một người tên là Lèng Cay Sềnh (SN 1971, ở huyện Dân Phình, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc) đến mua Hương về làm vợ mà không cần làm bất kỳ làm một thủ tục pháp lý nào.
Thoát khỏi chốn “lầu xanh”, hy vọng cuộc sống sẽ có sự thay đổi tốt hơn, nhưng sau ngày về làm vợ của Lèng Cay Sềnh, Hương mới hay rằng, nơi đây cũng là “địa ngục trần gian”. Kể từ khi được người đàn ông này mua về làm vợ, Hương bị giam cầm trong một căn phòng tối tăm, chật hẹp chừng 6m2 và họ đưa cho cô mấy bộ quần áo cũ, rách.
Hàng ngày, những người trong gia đình nhà chồng cho ăn hai bữa. Gọi là cơm, nhưng thực sự cơm chẳng ra cơm mà cháo cũng không ra cháo. Đó là thứ gạo nát được nấu cùng với một chút rau luộc. Ngày nào cô cũng phải “chiều” anh chồng hờ đến gần chục bận. Những lúc mệt mỏi, không làm cho gã chồng hờ “thoải mái”, Hương lại nhận được những trận đòn chí tử.
Đến cuối năm 1993, Hương có thai và sau đó sinh được một đứa con gái đầu lòng, tiếp theo là cậu con trai vào năm 1995 và đứa con gái thứ ba vào năm 1998. Sau 6 năm bị giam cầm và làm “nô lệ tình dục” cho gã chồng hờ Hương mới được thả ra ngoài. Nhưng điều này cũng chẳng có gì thay đổi đối với cô khi một tay phải cáng đáng nuôi 3 đứa con, đồng thời phải cung phụng gã chồng nát rượu ham mê bài bạc. Đã bốn lần Hương tìm cách quyên sinh nhưng không thành, cũng sau những bận đó, hy vọng mong sớm có ngày trở về nơi chôn nhau cắt rốn càng trở nên xa xăm, mịt mờ …
Theo An ninh thủ đô