Nhiều người sập bẫy “giao hàng dùm có thưởng”

Ba chiếc máy khoan dỏm trị giá chỉ vài trăm ngàn đồng

Đang đi trên đường, gặp phải bọn lừa đảo đi theo bắt chuyện, nhờ chuyển giúp món hàng cho chúng. Kèm theo lời hứa sẽ trả thù lao với số tiền rất hậu hỉnh sau khi giao hàng đến nơi. Rồi chúng tìm cách dụ dỗ khiến nạn nhân “bùi tai” lột hết tài sản trên người mang ra thế chấp. Đây là thủ đoạn lừa đảo không mới, nhưng thời gian gần đây liên tiếp nhiều người lại “sập bẫy”.

Lừa cả công nhân...
Một ngày cuối tháng 7-2010, chị K. (ngụ ở phường Long Bình, TP.Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai, làm công nhân ở khu công nghiệp Biên Hoà 1) hết giờ tăng ca, chị vội vã lấy xe ra về. Vừa rời khỏi công ty được vài mét, chị K. nhận điện thoại người nhà bảo đi gấp lên Thủ Đức (TP.Hồ Chí Minh) có công chuyện. Chưa kịp nhét chiếc điện thoại vào túi, một thanh niên khoảng 30 tuổi chạy xe rà theo trò chuyện. Người thanh niên tự xưng tên Hà, đang làm công trình xây dựng gần nơi chị K. làm việc. Buông vài câu xã giao, anh ta hỏi chị đang đi về đâu. Thật thà, chị K. cho biết đi lên Thủ Đức. Gã thanh niên tỏ thái độ vui mừng: “Tôi cũng định đi đến khu du lịch Suối Tiên để giao máy khoan, nhưng công việc ở công trường bận quá. May mà gặp chị, xin nhờ chị tiện đường mang máy giao cho anh Tiến ở Công ty xây dựng Việt Tiến, gần Suối Tiên hộ tôi nhé”. Chị K. chưa kịp phản ứng gì, anh ta bồi tiếp: “Yên tâm, tôi đã dặn họ trước rồi. Chị cứ việc giao máy khoan này cho anh Tiến rồi lấy 5,2 triệu đồng về đưa tôi”. Không để chị K. chối từ, Hà hứa khi làm xong việc sẽ bồi dưỡng chị 500 ngàn đồng uống nước, đổ xăng. Thấy tiện đường, lại có tiền “boa” quá xộp, chị K. hỏi: “Giao hàng, lấy tiền xong tôi biết tìm anh ở đâu?”. Nghe chị K. thắc mắc, Hà bật cười rồi bảo: “Chị yên tâm, tôi cho chị số điện thoại di động của tôi. Tôi sẽ chờ chị ở khu công viên Long Bình nhé”. Nói rồi, Hà móc từ trong giỏ xách ra một chiếc máy khoan đưa cho chị.

Chị K. chưa kịp nhận hàng thì Hà rụt tay lại: “Không phải tôi nghi ngờ chị, nhưng nói thật chiếc máy này trị giá hàng chục triệu đồng, lỡ tôi giao mà chị không quay lại đưa tiền thì thiệt cho tôi lắm”. Rồi Hà nhìn chị K. dò xét: “Hay chị có gì thế chấp lại cho tôi làm tin nhé”. Nói rồi, Hà liền chỉ tay vào sợi dây chuyền vàng trên cổ chị K. Sau một hồi đắn đo, cân nhắc, cuối cùng chị K. đã tháo sợi dây chuyền 2 chỉ vàng đưa cho Hà làm tin. Xách chiếc máy khoan đi tìm hết khu vực Suối Tiên mà chẳng thấy công ty nào có tên Việt Tiến. Bấm máy vào số di động của Hà thì ngoài vùng phủ sóng. Lúc này chị K. đành ôm chiếc máy khoan dỏm trị gía vài trăm ngàn đến công an.

... Đến sinh viên
Tương tự như trường hợp của chị K., lúc 15 giờ 30 ngày 4-7, Nguyễn Hoàng Đức (SN 1990, sinh viên năm thứ 2, khoa Mạng máy tính và truyền thông của Trường Đại học công nghệ TPHCM) đang hì hục đạp xe lên con dốc cao nghều trên xa lộ Hà Nội. Khi đến giữa con dốc đoạn trước Nhà máy nước Thủ Đức, bất chợt một người đàn ông chạy xe máy rà kế bên bắt chuyện “em đi học hả, tiện đường này anh nhờ em một tí việc nhé”. Do mệt nên Đức không thể cất giọng trả lời, vì phép lịch sự nên Đức dừng xe để xem ông ta nhờ mình việc gì.
Chưa kịp nói tiếng nào thì người đàn ông khoảng 40 tuổi này trông vẻ rất lịch sự dồn giả “em à, anh đang đi giao hàng thì sếp gọi phải quay về công ty ở Khu công nghệ cao gấp nhận hàng xe mới chở tới, tiện đường em mang lô hàng này đến cửa hàng Minh Hùng ở ngã tư Bình Thái giao cho họ, xong em nhận tiền quay lại khu công nghệ cao gọi anh ra sẽ trả công cho em 1 triệu đồng”. Đức đang phân vân, ngỡ ngàng thì gã mở chiếc cặp đen cho Đức xem 3 chiếc máy khoan còn mới toanh. Tiếp tục gã cầm điện thoại di động gọi cho một phụ nữ “em ơi, anh bận quá, anh nhờ đứa cháu sẽ đem hàng đến cho em”. Rồi gã quay sang nói nhỏ, chỉ cho Đức cách thương lượng “nếu chị ta đưa cho em 18 triệu đồng thì em không chịu nha, mà em phải nói 19 triệu, nhưng em nhớ nói ghi hoá đơn 18 triệu thôi, 1 triệu còn lại để đó anh sẽ tặng em”. Rồi gã đưa điện thoại cho Đức nghe. Đầu dây bên kia giọng của một phụ nữ nười Miền nam ngọt ngào chỉ đường cho Đức đến cửa hàng Minh Hùng và đồng ý số tiền 19 triệu đồng.
Đức nghĩ đến số tiền “bo” không phải nhỏ đối với những sinh viên nghèo như mình, ít ra cũng ăn cơm cả tháng. Khi Đức gật đầu nhận lời thì gã quay sang nghi ngờ “em với anh là người xa lạ, em lấy gì để làm niềm tin cho anh, vì ba cái máy này trị giá bao nhiêu em đã biết rồi đó”, “em có tài sản gì đưa anh giữ cũng được, lát nữa gặp nhau anh gửi lại cho”. Từ tình huống này đến tình huống khác, khiến Đức bị lôi vào mê trận mà em không hề hay biết. Đức giao ngay cho ông ta chiếc laptop hiệu Dell đời 1088, mới mua 13 triệu đồng, rồi nhận hàng đi giao. Đến ngã tư Bình Thái tìm mãi chẳng thấy cửa hàng nào tên Minh Hùng, gọi vào cả hai số của gã đàn ông và cửa hàng Minh Hùng đều báo tính hiệu “ngoài vùng phủ sóng”.

Theo Báo Công An

 
   
eZ Publish™ copyright © 1999-2012 eZ systems as